Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2008
Về giữa lòng Hà Nội
Thuhanoi về giữa mùa đông
Chút hanh hao ngấm vào da thịt
Xa Hà Nội lâu rồi chưa quen rét
Thấu cái lạnh rưng rưng trong ta.
Các anh đón Thu - trao tặng bó hoa
Những cánh thắm kiêu kỳ rực rỡ
Mỗi bông là môi cười gặp gỡ
Sáng bừng trên khuôn mặt mọi người.
Sáng mùa đông giữa ánh mắt rạng ngời
Lòng phấn chấn nghẹn lời chưa nói
Ly rượu nồng say tình người cũ mới
Ngất ngây men - lắng tận cùng Mùa Đông./.
thuhanoi
Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2008
NHỮNG GIỌT ĐẮNG
Ai cố tình cho rơi vào tâm hồn thơ dại?
Cơ thể ấy run lên - quằn quại.
Trái tim kia sạn lại vì những đớn đau.
Giọt đắng kia rồi cũng ngấm tan mau,
Nhưng di chứng sẽ còn để lại,
Cuộc đời ấy đã bao lần như vậy?
Thương mảnh đời sần sùi - teo tóp bởi cay đắng đan xen.
Kẻ cuồng điên nào nỡ giết chết hồn em,
Bằng những giọt đắng lẽ rằng tuổi đời em không có,
Ôi cuộc đời bé nhỏ!.
Sao nghiệt ngã - cô đơn ?...
Và ngày mai còn những đắng cay hơn!!!
Em chịu ư? - trái tim giờ đã chết,
Vì bây giờ em đâu còn mơ ước,
Giọt đắng nào đã cướp rồi sự ngọt ngào của tuổi được yêu thương.
Hoài Lộ Anh
-6.96-
Thứ Hai, 17 tháng 11, 2008
Hoài Hương
Có phải tại vì gần Tết
Cho nên ta lại ngậm ngùi
Cuốn lịch trên tường sắp hết
Chỉ còn vài tấm nữa thôi
May là có người cho biết
Nếu không chắc đã quên rồi
Tháng ngày qua đi mỏi mệt
Lại thêm một Tết đơn côi
Xứ lạ mai vàng chẳng có
Màu hoa tâm tưởng trong đời
Bánh chưng xanh, chùm pháo đỏ
Còn trong kỷ niệm mà thôi
Mang tiền lì xì ra ngõ
Bầu cua cá cọp vui chơi
Hình như có năm nào đó
Mùng hai thua hết sạch rồi
Hôm nay dội về ký ức
Những ngày đẹp nhất trong đời
Vẫn nằm bên trong tiềm thức
Dù thời gian đó xa xôi
Còn nghe trong lòng day dứt
Với niềm khắc khoải khôn nguôi
Biết bao giờ ta hết được
Niềm đau trên xứ sở người.
Phạm Doanh
Không ngờ trời chợt sang đông
Không ngờ trời chợt sang đông
Tháng mười một, lạnh từ sông lạnh vào
Trong lòng, bão tuyết hư hao
Hai mươi năm lẻ biết bao mối sầu
Ta tìm bản ngã nơi đâu
Nơi vùng băng giá trắng màu tang thương
Đời như đã cuối đoạn đường
Có đêm nằm nhớ quê hương khóc òa
Lâu rồi ta vẫn hoàn ta
Mảnh bằng vô dụng chỉ là kiếm ăn
Cho qua một kiếp con tằm
Nhả tơ quấn lấy tấm thân lạc loài.
Phạm Doanh