Hiển thị các bài đăng có nhãn Niềm Đau Vong Quốc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Niềm Đau Vong Quốc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 17 tháng 11, 2008

Hoài Hương

Có phải tại vì gần Tết
Cho nên ta lại ngậm ngùi
Cuốn lịch trên tường sắp hết
Chỉ còn vài tấm nữa thôi
May là có người cho biết
Nếu không chắc đã quên rồi
Tháng ngày qua đi mỏi mệt
Lại thêm một Tết đơn côi

Xứ lạ mai vàng chẳng có
Màu hoa tâm tưởng trong đời
Bánh chưng xanh, chùm pháo đỏ
Còn trong kỷ niệm mà thôi
Mang tiền lì xì ra ngõ
Bầu cua cá cọp vui chơi
Hình như có năm nào đó
Mùng hai thua hết sạch rồi

Hôm nay dội về ký ức
Những ngày đẹp nhất trong đời
Vẫn nằm bên trong tiềm thức
Dù thời gian đó xa xôi
Còn nghe trong lòng day dứt
Với niềm khắc khoải khôn nguôi
Biết bao giờ ta hết được
Niềm đau trên xứ sở người.

Phạm Doanh

Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2008

Hãy về cùng ta

Em tựa cửa nhìn về trước mặt
Núi xa xa tuyết phủ muôn đời
Trắng như màu áo em đang mặc
Buổi chiều buồn lên mắt lên môi

Đã bao năm chưa về thăm lại
Chưa được lần gọi tiếng mẹ ơi
Không biết cả hai bên nội ngoại
Giờ trên tay đếm được mấy người

Đã mấy mùi thu thiên kỷ mới
Bốn ngàn năm đất tổ ngậm ngùi
Nửa cuộc đời em, tôi rong ruổi
Trong con tim băng giá niềm vui

Hãy về nhé cùng ta, ngày hội
Vào Thăng Long, đường phố rong chơi
Để quên đi bao ngày tăm tối
Kiếp tha hương mòn mỏi thân người.

Phạm Doanh

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2008

Dấu tiếng thở dài

Con chim hồng tước nhỏ
Thánh thót trong nắng mai
Chim ơi, trong khung trơì rộng chim bay đó
Có chỗ nào cho ta dấu tiếng thở dài?

Lúc thiếu niên mơ làm chim bằng lướt gió
Nửa cuộc đời ngoảnh lại có bằng ai
Cũng không phải là khó
Mới tạm đủ sinh nhai
Nhưng ngày tháng đi về như đời cây cỏ
Mọc hôm nay ... để tàn úa ngày mai
Chân ngựa hồng chưa đi đến đâu mà mỏi vó
Cất yên cương rồi lấy cớ đường dài

Ai đã nói màu cô độc là màu chẳng có
Ta biết màu cô độc là màu vàng võ thời gian
Đã cho hết yêu thương là nhận phần đau khổ
Nên giờ đây viết vẩn vơ trên đổ nát hoang tàn

Của một đời đầy ảo tưởng
Của một người mất quê hương.

Phạm Doanh

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2008

Chớm Thu

Mới đó mà nay đã chớm thu
Đường đi lối cỏ giắc sương mù
Sáng ra hơi lạnh buồn se sắt
Mây xám ngang trời chẳng lãng du
Giọng hát Khánh Hà tha thiết lạ
Làm cho tâm tưỏng chợt đau nhừ
Bài ca mang nỗi niềm vong quốc
Ta nguời mất nước thật rồi ư ?

Phạm Doanh
_________________
Ta,
người chưa diệt chữ Tình
Mong gì ngộ, giác
giữa thinh không này.

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2008

Cứ mỗi mùa thu

Cứ mỗi mùa thu lại nhớ nhà
Gợi bao kỷ niệm cõi hồn ta
Dừng chân trên bước đường phiêu lãng
Đếm lá vàng bay ảo mộng nhòa
Ngày ấy lòng còn sôi nhiệt huyết
Đến đâu cũng chẳng thấy trầm kha
Nhưng thời gian chất bờ vai nhỏ
Đọng lại bàn tay giọt nắng tà.

Phạm Doanh

Thứ Hai, 6 tháng 10, 2008

Bước chân trên tuyết


Hằn dấu giầy trên tuyết trinh nguyên
Bước chân vương nặng nỗi ưu phiền
Ánh trăng bàng bạc trăng hoang dại
In bóng trên đường bóng đổ nghiêng
Sương khói mờ trên đầu ngọn cỏ
Mong manh như những cuộc tình duyên
Đưa tay hứng nhẹ vài bông tuyết
Ai người chia sẻ nỗi niềm riêng ?

Phạm Doanh

_________________
Ta,
người chưa diệt chữ Tình
Mong gì ngộ, giác
giữa thinh không này.

Thứ Hai, 25 tháng 8, 2008

Biết đến khi nào ngộ cố hương

Biết đến khi nào ngộ cố hương

Cỏ úa như lòng đã héo hon
Tình quê chưa vẹn, nghĩa chưa tròn
Ba mươi tháng bốn nhà tan nóc
Một chín bảy lăm nước cạn nguồn
Từ Bắc giặc tràn qua tám ngõ
Trong Nam dân chạy khắp mười phương
Bao năm lạc lõng cơn mê hoại
Biết đến khi nào ngộ cố hương.

Phạm Doanh

Thứ Hai, 18 tháng 8, 2008

Nhớ Sàigòn

Sàigòn nỗi nhớ nhói tâm can
Bỏ lại sau lưng tuổi mộng vàng
Phố cũ tường vôi dài tiếc nuối
Trường xưa mái ngói ngợp mênh mang
Dấu chân hài nhỏ hàng cây phượng
Quán nước dừa tươi gốc thụ bàng
Ta giận lũ người từ phía bắc
Để ta phải sống kiếp lang thang.


Phạm Doanh

_________________
Ta,
người chưa diệt chữ Tình
Mong gì ngộ, giác
giữa thinh không này.


Tuổi thơ cờ đỏ sao vàng

Tuổi thơ cờ đỏ sao vàng
Chào cờ, đánh trống, sắp hàng mỏi chân
Tan trường, mẹ đón ngoài sân
Về ngôi nhà nhỏ, dươí chân Câù Hàng
Ngoài hiên nắng chiếu võ vàng
Mẹ nhìn màu đỏ khăn quàng, rưng rưng
...
"Cha con ở chốn núi rừng
Bao năm học tập biết chừng nào ra
Ngày con vừa mới lên ba
Là ngày cha phải lìa xa gia đình
Rừng sâu nước độc tội tình
Lại đây mẹ chỉ xem hình ngày xưa
À con, xem cửa khóa chưa
Những lời mẹ kể, đừng đưa ra ngoài
Con xem, bố thật là oai
Ngày lên trung tá, mới ngoài ba mươi
Mắt tinh anh, nét mặt tươi
Mà nay đã trở nên người phế nhân
Nửa năm mẹ gặp một lần
Nhịn ăn nhịn mặc để phần nuôi thăm
Bây giờ con đã lớp năm
Những điêù sắp biết, phải cần khắc ghi
Cho dù họ dạy điêù chi
Con đừng hổ thẹn bởi vì cha con
Chẳng qua vận mệnh xoay tròn
Một thân chiến bại, chỉ còn hồng tâm
Có khi mẹ vẫn khóc thầm
Khi nghe con học 'Ngụy Quân, Ngụy Quyền'
"
...
Buổi chiều ánh nắng nghiêng nghiêng
Chiếu khuôn mặt mẹ, sâu niềm cảm thương
Thương cha nằm đất ăn sương
Mỏi mòn tù ngục, Bắc phương đọa đầy.

Phạm Doanh

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2008

Bài thơ mang tên em

Bài thơ mang tên em

Có người bảo Nanh Chồn tuyệt hảo
Nhưng riêng anh chỉ thích Nàng Hương
Vì mỗi lần anh đong đấu gạo
Lại đong đầy những đấu yêu đương

Nếu có dịp nào đi thăm Huế
Anh sẽ tìm đến một dòng sông
Để hỏi rằng ánh trăng trên sóng
Có sáng bằng ánh mắt em không ?

Anh sẽ đón thuyền ra cửa biển
Theo cánh buồm về bắc hành hương
Mỗi bậc thang lên ngôi chính điện
Đọc tên chùa như gọi người thương

Rồi anh sẽ tìm người điêu khắc
Tạc hình em vào gỗ hường trâm
Để mỗi lần đôi ta xa cách
Mượn hương trầm ấp ủ gối chăn

Hai mươi năm xa lìa đất nước
Nửa cuộc đời lưu lạc tha phương
May có lại người yêu năm trước
Nên tháng ngày nhẹ bớt hoài hương.

Phạm Doanh

_________________
Ta,
người chưa diệt chữ Tình
Mong gì ngộ, giác
giữa thinh không này.

Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2008

Bao giờ có lại một Quang Trung?

Bao giờ có lại một Quang Trung?

Bao giờ có lại một Quang Trung?
Cho đất nước ta lại lẫy lừng
Giặc Bắc không còn cười ngạo nghễ
Người Nam thôi hết hận không cùng
Mang ngàn lính Việt như voi cọp
Diệt vạn quân Tàu tựa dế giun
Cắm lại ngọn cờ trên đất tổ
Ngàn năm thơm tiếng cháu con Hùng .

Phạm Doanh

__________________
Ta!
người chưa diệt chữ Tình
Mong gì ngộ, giác,
giữa thinh không này.

Thứ Tư, 6 tháng 8, 2008

Ải Nam quan, ôi Ải Nam Quan

Niềm Đau Vong Quốc
_________________________

Ải Nam quan, ôi Ải Nam Quan

Ải Nam quan, ôi Ải Nam Quan
Thôi thế là trong ngọn gió ngàn
Cờ Hán, Mãn, Mông, Hồi phất phới
Lòng Trung, Nam, Bắc, Thượng điêu tàn
Dù màu cờ đó đều màu đỏ
Tuy sắc sao kia cũng sắc vàng
Mất nước vào tay cùng chủng tộc
Có buồn bằng mất với ngoại bang?

Phạm Doanh

_________________
Ta,
người chưa diệt chữ Tình
Mong gì ngộ, giác
giữa thinh không này.

Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2008

Niềm Đau Vong Quốc

Cuộc sống lưu đày đẫm tuyết sương

Có phải dòng sông chảy thật buồn
Như chừng mang nặng mối sầu thương
Người qua bến cũ còn hoài niệm
Thuyền tách bờ xưa vẫn vấn vương
Những bụi bông lau vờn trước gió
Từng hàng dương liễu mọc bên đường
Nước trôi ra biển không về lại
Cuộc sống lưu đày đẫm tuyết sương.

Phạm Doanh
__________________
Ta!
người chưa diệt chữ Tình
Mong gì ngộ, giác,
giữa thinh không này.

Thứ Năm, 24 tháng 7, 2008

Niềm Đau Vong Quốc

Mùa Đông Xứ Lạ

Một trời mưa tuyết trắng mênh mông
Tuyết phủ không gian ngập cánh đồng
Hàng cây không lá điêu tàn lạ
Buốt lạnh đêm về ngọn gió đông
Chiếc áo ngự hàn không đủ ấm
Gió lạnh đôi tay, gió lạnh lòng
Ngày lại qua ngày trên đất khách
Xa nhà người có nhớ nhà không?

Phạm Doanh
______________________________
Ta,
người chưa diệt chữ Tình
Mong gì ngộ, giác
giữa thinh không này.

Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2008

Niềm Đau Vong Quốc

1.
Sầu viễn xứ

Đếm bước lang thang trong phố nhỏ
Lòng sầu như ngọn gió heo may
Giờ này thiên hạ đang yên giấc
Chỉ có mình ta dưới mưa bay
Bao năm mang nỗi sầu viễn xứ
Tóc bạc khi nào sao chẳng hay
Thành sầu ta phá trong men rượu
Đêm nay ắt hẳn có người say.

Phạm Doanh