Hiển thị các bài đăng có nhãn Chú Lạc Đà Kể Chuyện-Tác giả Yang Hong ying. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chú Lạc Đà Kể Chuyện-Tác giả Yang Hong ying. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 21 tháng 7, 2008

LÒAI CHIM VÔ TÌNH


Lời của chú Lạc Đà :
Chim Đỗ Quyên không biết làm tổ, cũng không biết ấp trứng, càng không biết nuôi con, lại ngấm ngầm đùn đẩy trách nhiệm này cho loài chim khác thực hiện. Lúc chim Đỗ Quyên sắp sinh trứng , liền len lén bay đến tổ của chim Oanh hoặc chim Hoạ Mi đẻ trứng, sau đó đem trứng trong tổ của chim Oanh hoặc chim Hoạ Mi làm mất đi một trứng, thế là số trứng lại như cũ, che giấu không cho chim Oanh hoặc chim Hoạ Mi biết. Chim Đỗ Quyên mỗi năm chỉ sinh từ 2 đến 10 trứng, cách khoảng vài hôm đẻ một lần. Mỗi lần bay đến một tổ chỉ sinh một trứng. Vì thế mỗi năm chim Đỗ Quyên cần phải phá hoại từ 2 đến 10 tổ chim, cũng là âm mưu giết hại chim non của người khác.

Cô Hoạ Mi đã sắp làm Mẹ. Cô ta ngậm về cành cây và đất sét xây dựng nên một cái tổ vừa ấm áp vừa chắc chắn.
Cùng lúc , cô chim Đỗ Quyên cũng sắp làm Mẹ, nhưng cô ta chả biết phải chuẩn bị gì cả, cả ngày chỉ biết bay qua, bay lại ngắm xem tổ của ai xây xong.
Tổ của chim Hoạ Mi trong rừng sâu xây thật chắc chắn, để cô ta thay mình ấp trứng vậy! Chim Đỗ Quyên trong lòng vừa nghĩ như thế, liền bay về phía tổ chim Hoạ Mi.
Chào chị chim Họa Mi, chim Đỗ Quyên tỏ vẻ thân thiện nói, tôi nghe nói chị đang ấp trứng, nên hôm nay đến thăm chị.
Cám ơn chị! Lúc này chim Hoạ Mi đang chú tâm vào việc ấp trứng, thật lòng không muốn có ai đến quấy rầy.
Tổ của chị xây đẹp qúa, tôi có thể xem qua một chút không?
Nghe chim Đỗ Quyên ca ngợi tổ của mình xây, trong lòng của chim Họa Mi vui hớn hở, liền ung dung đi ra khỏi tổ, để cho chim Đỗ Quyên đi vào.
Chim Đỗ Quyên bắt chước dáng nằm ấp trứng của chim Họa Mi, thả mình nằm xuống. Ôi, thỏai mái qúa! Xin cho tôi nằm thêm một lát.
Một lát sau, chim Đỗ Quyên mới từ trong tổ đi ra, không thèm chào tạm biệt chim Hoạ Mi, thoả dạ bay đi.
Hoạ Mi Mẹ tiếp tục công việc ấp trứng, cô ta chả phát hiện dưới cánh của cô ta có thêm một cái trứng của chim Đỗ Quyên.
Thời gian ấp trứng trôi qua thật chậm! Thật khó lòng kiên nhẫn chờ đợi đến ngày có tiếng mổ dưới lớp vỏ trứng.
A, tiểu Bảo Bảo cuối cùng cũng đã nở rồi! Hoạ Mi Mẹ cúi đầu đẩy cái trứng nhẹ nhàng đi về phía trước, đầu chú chim con nhú ra, nhướng nhướng cặp mắt ngơ ngác hết nhìn bên này, lại nhìn bên kia, lúc lắc thân mình trồi ra khỏi vỏ. Hoạ Mi mẹ giúp con thoát ra khỏi vỏ trứng. Nào, xem nào, chú nhóc con sinh ra thật khoẻ mạnh! Cô ta trìu mến ngắm nhìn đứa con đầu lòng, dùng mỏ vuốt ve lớp lông mao vừa to vừa rối của cậu con trai.
Chú chim này so với các chú chim non khác khi ra khỏi vỏ to lớn khác thường. Hoạ Mi Mẹ nào có biết, đứa con trai đầu lòng của cô ta lại chính là chú chim Đỗ Quyên con.
Vài hôm sau, có thêm ba trứng nữa đã nở, Hoạ Mi Mẹ rất hạnh phúc, mỗi ngày sáng bay ra khỏi tổ, tối bay trở về, tìm kiếm thức ăn cho bốn đứa con. Sở thích ăn uống của chim Đỗ Quyên thật khỏe, lúc nào ăn cũng không no. Vì giành thức ăn với các em trai và em gái, một hôm, chú ta tranh thủ lúc Hoạ Mi Mẹ ra ngoài tìm thức ăn, nhẫn tâm đạp ba chú Hoạ Mi con ra ngoài khỏi tổ.
Mất đi ba chú chim non, Hoạ Mi Mẹ dành hết tình cảm cho chú chim Đỗ Quyên con. Cô ấy thà chịu đói, cũng đem thức ăn cho chú Đỗ Quyên ăn.
Chim Đỗ Quyên con ngày ngày một lớn, còn Họa Mi Mẹ ngày ngày già đi, lúc Mẹ Hoạ Mi bay không nổi thì cũng là lúc chú chim Đỗ Quyên giương đôi cánh cứng mãi mãi bay xa Họa Mi Mẹ.
Hoạ Mi Mẹ trông thật đau thương, cô ta không muốn tin đứa con mà mình khổ cực nuôi lớn, lại là một loài chim vô tình, vong ân bội nghĩa.

Thứ Năm, 10 tháng 7, 2008

HẠT GIỐNG MẶC ÁO PHAO CỨU SINH

Lời của chú Lạc Đà:
Phần vỏ xốp của cây Hoa Súng, có kết cấu thật kỳ lạ, nó là sự điển hình của loài truyền giống nổi trên mặt nước.
Phần bên trong vỏ có rất nhiều hạt giống, phần ngoài của mỗi hạt, bao đầy một túi không khí, sau khi vỏ trái chín, sẽ có rất nhiều hạt giống nổi lềnh bềnh trên mặt nước, giống như: một vòng phao cứu sinh.
Nó có thể trôi rất xa, trên dọc đường đi, không khí trong túi dần dần tan mất, hạt giống sẽ từ từ chìm xuống đáy giòng nước, chờ đến khi phần vỏ mục nát, đến mùa xuân năm sau, một mầm cây Hoa Súng xinh đẹp sẽ mọc cao nơi này.

Mặt hồ mùa Thu, mặt nước ánh lên cảnh sắc trời xanh mây trắng, lộ ra một bầu không khí trong lành, từng bầy cá kết thành đàn tung tăng bơi lội vui đùa trong nước.
Có một con cá chép nhỏ bơi đến giữa hồ, cô ta gặp một trái cầu nhỏ đang nổi trôi trên mặt nước. Ha ha, vui quá cô cá chép đụng đầu vào qủa cầu một cái, chợt nghe có tiếng ”ây da”, qủa cầu nhỏ cất tiếng la, ai đụng tui vậy?
- Xin lỗi, tôi là cá chép nhỏ. Cô cá chép vội vàng xin lỗi hạt giống, tôi ngỡ rằng bạn là một qủa cầu!
- Tôi không phải là qủa cầu, tôi là hạt giống của cây hoa súng.
- Thật kỳ lạ, hạt giống đều mọc dưới mặt đất, sao bạn lại nổi trên mặt nước? Cô cá chép ngạc nhiên hỏi.
- Hạt giống đắc ý trả lời: Bạn không thấy trên người tôi đang mặc áo phao cứu sinh sao?
Cô cá chép nhỏ ngắm nhìn hạt giống một cách tỉ mỉ, quả nhiên trên mình hạt giống đang mặc một chiếc áo phao cứu sinh, chứa đầy không khí, thảo nào cô ta có thể nổi trên mặt nước, mà không hề có chút gì lo sợ chìm xuống đáy giòng.
Cô cá chép và hạt giống, sau một thời gian cùng nhau chơi đùa, cá chép giã từ hạt giống để đi tìm Mẹ.
Còn lại hạt giống mặc áo phao cứu sinh trôi trôi trên mặt hồ.
Thời gian trôi qua nhanh. Chớp mắt đã đến mùa Hạ năm sau. Cây xanh hoa đỏ ánh lên trong mặt hồ thật đẹp, đẹp qúa!
Cô cá chép ngày nào nay cũng đã lớn, đã trở thành một cô cá chép đỏ xinh đẹp.
Một hôm, vào một ngày đẹp trời, chim hót vui vẻ trên cành cây, cành Liễu bên hồ đang múa đong đưa theo làn gíó, cô cá chép đỏ cũng đang bơi lội tung tăng trong nước, lúc thì lặn sâu xuống đáy hồ, lúc thì nhảy lên khỏi mặt nước, bỗng nhiên, cô ta nhìn thấy trên mặt nước yên tĩnh, một đóa hoa màu hồng phấn, cô cá chép liền vội vàng bơi đến hỏi ?
- Sao bạn lại rơi xuống nước vậy?
- Đóa hoa trả lời, nhà của tôi ở đây mà, tên tôi là cây Hoa Súng.
- Cô cá chép ngạc nhiên kêu lên: ”Bạn có phải là đóa Hoa mọc ra từ hạt giống mặc áo phao cứu sinh ngày nào đó không?”
- Đúng vậy.
- Hạt giống của bạn không phải nổi trên mặt nước sao? Sao lại có thể chìm xuống đáy nước được vậy?
- Hạt giống tôi, nổi trên mặt nước thật lâu, thật lâu, không khí trong áo phao cứu sinh cũng dần dần mất đi, và tôi đã chìm xuống đáy giòng nước, đến mùa Xuân năm sau, tôi đã mọc ra tại đây.
Cây Hoa Súng sống êm đềm trong hồ. Sáng sớm, lúc mặt trời vừa mọc phía Đông, cô ta ngước mặt về phía mặt trời cười thú vị. Buổi tối, mặt trời vừa xuống núi, cô ta cũng từ từ khép lại cánh Hoa, chìm vào giấc mộng ngọt ngào.