Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn với hoa cỏ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn với hoa cỏ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 21 tháng 7, 2008

hương nhu

Là một cụm cây um tùm sau hè nhà Nội, còn vướng lại trong ký ức tuổi thơ thơm thơm những mùi hương.

Cứ mỗi mùa Đông, mùi hương nhu lại tỏa ngập ba gian nhà gỗ. Là ông (bà) Nội, cũng có thể là chú, thím, o đang nấu nước tắm. Mùa Đông, mưa lâm thâm, không được chạy lon ton ra bến Ghềnh (gọi là bến Ghềnh ví có rất nhiều đá tảng, rất to và gập ghềnh) ùm xuống làn nước lạnh teo, nên mỗi tuần bị đè ra "lột da" 1-2 lần. Hihi. Lột (tắm í) xong là người thơm lắm. Thơm từ chiếc áo mỏng trong cùng, thơm ra tới tận chiếc áo len dày sụ. Áo len có nhiều sợi là thế cũng không thể níu giữ được mùi hương ấy, mùi của hương nhu nồng nồng quyện với lá bưởi dìu dịu cứ thế mà tự nhiên sà xuống chăn, trốn vào gối và nằm lại trong những vân gỗ nâu của chiếc giường con, thơm suốt một mùa Đông xưa.

Con gái và... con nít miền quê ấy bao giờ cũng có một mùi thơm đặc trưng từ lá cỏ. Thơm từ chân tóc đến tận ngón chân. Nội làm dấu em bằng mùi hương nhu thì phải (hay Nội muốn em lúc nào cũng là cô gái thơm thơm và nhu mì?) Nồi nước tắm của em bao giờ cũng chỉ toàn thứ lá có gân tia tía ấy + một tẹo màu xanh của bưởi cho hương thơm đằm lại. Lâu lắm rồi, không thấy ai nấu nước lá khi mùa Đông về. Góc hè nhà Nội, hương nhu cũng biệt dấu. Nhưng vườn nhà em ở BD thì vẫn còn. hihi. Có cả hương nhu và bưởi đấy nhé! Lúc nào về, em cũng ra đấy, bứt vài lá nho nhỏ, vò vò trong tay rồi đưa lên mũi hít hà. Em vẫn "thơm" từ đầu đến chân đấy, hương nhu nhắn giùm cho Nội yên tâm!

Trà Cúc.
http://tracuc.blogspot.com/2007/11/hng-nhu.html

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2008

Một giờ với Hoa

1 giờ trong 1 ngày


Reng eng…eng,,, eng!

Chà, đang ngon giấc mà cậu lại đánh thức tớ thế này à, hôm nay được nghỉ, cho tớ xin thêm 10 phút ngủ nướng nhé, dù sao thì cũng tại tối qua tớ thức khuya quá, những thước phim cuốn hút tớ làm tớ quên cả thời gian.

Thôi được rồi, tớ cũng chả thèm ngủ nữa vì tớ đang hăm hở ngắm bông hoa đang ủ một hy vọng. Tớ trồng cách nay 6 tháng rồi, lần này là lần đầu nó trổ bông, không biết bông của nó thế nào nhỉ, trắng, vàng, xanh đỏ hay là chả ra làm sao… thôi cứ chờ, rốt cuộc sẽ biết ngay thôi mà .

Vùng dậy, tắt cái miệng la inh ỏi của cậu đi cho êm nhà… đừng buồn tớ nhé… đồng hồ!

Vươn vai mấy cái, tôi đánh răng rửa mặt lẹ làng và vội ù chạy xuống cầu thang, tự dưng cầu thang hôm nay cao thế, suýt té… Nhưng rồi bậc cuối cùng cũng hết, cửa sân sau đã mở sẵn, người nhà dậy sớm hơn đang lo bữa sáng…

- Á ....a..., nụ hoa to hơn hôm qua, nhưng vẫn bị bọc kín.
- Đây rồi !
- Một bông nấp sau tán lá, đã bung ra từ bao giờ, mong manh như pháo hoa.
- Chào bé hoa!
- …
- À, thôi, cứ gọi cô bé pháo hoa nhé, cái nụ xinh xinh màu trắng tinh đã toe toét cười, một bông có nhiều nụ chưa nở màu xanh… ngộ nhỉ, trên đời lại có loài hoa kỳ lạ thế… Hoa của tình tôi.



Ngày anh đi, tôi bắt đầu mua một chậu Trúc Nhật về trồng, tuy vậy nó cũng già rồi, vì thân nó khẳng khiu và cao nghều, tôi bứng nó ra và thả xuống đất, thế là nó vươn nhiều tay, mọc nhiều măng rất thích… Tôi phát hiện ra nó cách nay mấy ngày, những chùm nụ nhỏ xíu, và ngày nào tôi cũng xuống ngắm nó lớn dần, tự nhiên tôi hăm hở, háo hức và có lý do để dậy sớm, chào những bông hoa bé bỏng của tôi…

Tôi thích thú kéo vòi nước dọc theo những khóm hoa quanh sân, tưới lên những khóm hoa hồng, hoa vàng anh, Mai chiếu thủy, bông giấy những giọt nước trong lành, truyền cho chúng cái ngọt ngào pha lẫn sương đêm để chúng khoe sắc đẹp thêm. Tôi tự tìm hiểu tiếng nói của từng loài hoa và luôn tìm được những điều kỳ diệu ấy.

Chuyện chả có gì, nhưng một giờ đầu ngày gây cho tôi nhiều thích thú, nhẹ nhàng bước vào công việc một cách trơn tru… Cảm ơn bông hoa bé bỏng của tôi… thiên thần bé nhỏ của tôi.

Thuhanoi
Ngày viết: 07/07/2008.