Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2008
14/ Suối thần (2)
Trên đường học nghề
Người chủ bán dạo trái cây này, ban đầu là một người bán dạo nhỏ một sọt một nong, ngày nay mở rộng phạm vi, cần phải thuê người giúp việc. Công việc của A Dương mỗi ngày là đem trái cây thối lựa ra tập trung lại một chổ. Bày trên sạp toàn là trái cây ngon: Lê vàng tươi, Quýt đỏ to, Chuối, Táo, Dứa, Nho, muôn màu muôn sắc, làm cho người ta nhìn thấy đều nuốt nước miếng. Nhưng có một việc làm cho A Dương cảm thấy kỳ lạ là: những trái Lê thối, Quýt thối, Táo thối lại không bỏ vào thùng rác, cũng không thấy người chủ bán dạo tự mình ăn hết, không biết đã đi đâu rồi, để ý quan sát, nó cuối cùng cũng phát hiện được bí ẩn: là người chủ bán dạo đem hàng thối này để ở bên cạnh chân mình, ở trong mỗi cái túi giấy trống bỏ vào mấy trái, chờ đợi khách hàng đến. Nhìn xem có người đến mua Lê rồi! Người chủ bán dạo thuận tay cầm lên bao giấy có đựng Lê thối, đem trái tốt chất lên trên mặt Lê thối. Cứ như thế, Lê thối theo chân Lê tốt bán cho khách hàng. Người khách nào đâu có biết, đi ra một cách vui mừng, một người nối tiếp một người, không bao lâu sau, Lê thối, Quýt thối, Táo thối đã hết sạch. A Dương nhịn không nổi hỏi người chủ bán dạo:
“Chú để trái cây thối chất ở đáy túi, đây không phải là lừa gạt khách hàng sao?”
“Câm miệng!” Nét tươi cười trên mặt người chủ bán dạo bổng chốc mất đi, hai con mắt mở to tròn xoe, “mi là một thằng ngốc, về sau không cho phép ngươi nhiều chuyện!”
Nhưng trong lòng A Dương chịu không được sự lừa gạt giả dối, cuối cùng ngày hôm sau nói với một người khách hàng: “xin ngài kiểm tra lớp dưới đáy túi, đếm xem có mấy trái thối.”
“Cái gì, trái thối hả?” Người khách hàng rất là ngạc nhiên: “ta rõ ràng nhìn thấy, bỏ vào trong túi đều là Lê tốt mà!”
“Đúng, đều là Lê ngon,” người chủ bán dạo vội vàng nói: “ngài yên tâm đi!”
“Không đúng, A Dương nói lớn lên: “hang thối đều để trước vào đáy túi rồi, ngài vốn không có nhìn thấy, đây là trò lừa gạt!”
“Vậy sao?” Người khách hàng lập tức đem trái Lê trong túi để ra ngoài, quả nhiên trái thối ở dưới đáy túi, chiếm 1/3 trở lên.
Người chủ bán trái cây dạo bị khách hàng dạy cho một trận, bụng đầy lửa trút hết lên người A Dương: “thằng ngốc đáng chết, dám vạch trần ta à!”
“Cháu đúng, chú sai!” A Dương tranh luận lý lẽ một cách thuần chất.
“Làm người buôn bán ai không làm chút trò lừa bịp, đáng cho người quá kinh ngạc!” Người chủ bán dạo gầm lên nói.
“Cho dù là ai, lừa gạt đều là sai!”
Người chủ bán dạo trái cây tự nhiên không bác bỏ được lập luận của A Dương, liền bảo hắn xéo đi. Tục ngữ nói, may rũi khôn lường biết đâu đó lại là điều phúc. A Dương vừa rời khỏi chổ người bán dạo trái cây, thì được một vị giám đốc thương nghiệp đón lấy. Từ đấy, lại xuất hiện một chặn…..
Những việc trãi qua càng kỳ lạ.
Nói ra cũng may, vị giám đốc thương nghiệp này chính là người khách mua Lê. Ông ta tận mắt nhìn thấy A Dương thật thà chất phác, rất vừa ý. Thế là ADương lập tức được mời làm nhân viên bán hàng của công ty. Hành vi thành thực không lừa dối của hắn, nhanh chóng được lan truyền đi; Hắn rất tin cậy ngài giám đốc, vì nó chính tai nghe lời giáo huấn của ngài giám đốc đối với người chủ bán hàng rong, thật là lời lẽ đanh thép. Từ đấy, hắn cả ngày bận rộn tất bật, chạy đông chạy tây để bán hàng. Hiện nay hắn đang đưa đi bán một loại “thuốc bổ khỏe”. Trên bản thuyết minh giới thiệu nói, loại thuốc bổ này do nhiều loại thuốc quý điều chế thành. Ngài giám đốc cũng chính miệng nói với A Dương, thuốc bổ khỏe này có thể làm cho người mắc bệnh nặng nhanh chóng tăng cường sức đề kháng, nhiều chổ hay đến nỗi không cách gì nói hết. A Dương đẩy hàng đi bán khắp nơi, mọi người đều tin vào lời nói của con người thành thật này, cho nên cho dù giá thuốc có cao, người mua hàng lại càng lúc càng đông, cho nên người giám đốc thương mại này lại trở thành một đại phú ông.
Từ chổ tò mò, A Dương muốn nhìn xem quy trình sản xuất của loại thuốc bổ này, liền xông vào công xưởng, trong lúc tình cờ phát hiện loại thuốc bổ cao giá này lại là hàng giả. Hắn tức giận đến toàn thân run lên, chịu không được gào lên. Hắn cảm thấy mình đã bị lừa, còn mình lại đi lừa rất nhiều người khác. Hắn muốn tìm người giám đốc thương nghiệp phân rõ đúng sai, lại rất khó tìm được bóng hình của vị đại phú ông này.
Nhưng phải làm sao đây! A Dương suy nghĩ suốt 3 ngày 3 đêm, bổng nhiên hắn nhớ đến suối thần. Hắn quyết định trở lại rừng sâu, để xác định đường đi đến suối thần, sau đó trở về đưa những người chuyên làm việc lừa gạt người đến nơi đó, để cho họ uống nước suối thần, từng người từng người sẽ thay đổi thành người thành thực không lừa gạt người, Hay quá!
Nhưng nó đã quên chổ của nước suối thần rồi. Về sau, trãi qua muôn vàn cực khổ, vẫn tìm được đến nơi. Trên đường trở về, hắn làm rất nhiều dấu hiệu, lúc trở lại đở phải tìm kiếm tốn sức. Hắn thật vui, vì cảm thấy mình đang hoàn thành sự nghiệp thiêng liêng. Nhưng lúc hắn trở về đến giữa mọi người, lại xãy ra điều khó nghĩ. Hắn không biết làm thế làm sao nhận ra loài người cần tìm, một loại người ở trong bóng tối đang làm trò lừa gạt .
Hắn đi đến trước mặt người chủ bán dạo trái cây lúc trước một cách buồn rầu. Người chủ bán dạo trái cây đang cúi thấp đầu, giống như đang suy nghĩ một cách đau khổ. A Dương bổng nhiên phát hiện, trên lưng người chủ bán dạo trái cây đang mọc một cánh tay nho nhỏ, nó đang từ trong cổ áo len lén thò ra ngoài. A Dương ngạc nhiên quá đi, nó chào hỏi người chủ bán dạo, hỏi ông ta rốt cuộc là vì sao:
“Đây là sự trừng phạt kỳ lạ,” người chủ bán dạo nói một cách hối hận: “tôi không nên làm trò lừa gạt người như thế, làm được một khoảng thời gian, liền mọc ra điều phiền toái đáng ghét này! Có điều, hiện tại gần như so với lúc trước nhỏ hơn nhiều rồi.”
“Đúng vậy, ông đã bắt đầu biết hối hận rồi, về sau ông phải cần tốt hơn nữa.” A Dương bổng nhiên nhớ ra, có phải tất cả người có làm trò lường gạt, đều sẽ mọc ra cánh tay nhỏ chăng? Người chủ bán dạo trả lời câu hỏi của nó.
“Đó là lẽ đương nhiên.” Người chủ bán dạo nói: “lúc trước cháu không để ý đấy, cánh tay sau lưng đó có lúc trốn rất giỏi.”
A Dương đi khắp ngã đường, để ý nhìn kỹ, quả nhiên cánh tay sau lưng đó mọc ra không ít. Những cánh tay đó có dài, có ngắn, có to, có nhỏ, có cái trốn ở trong áo, có cái ở dưới nách hoặc ở trong cổ áo len lén thò ra ngoài, mà còn thò ra rất dài. Những người này hầu như toàn bộ đều đang làm đủ việc một cách đúng đắn, còn cánh tay nhỏ sau lưng đó thì đang làm đủ trò nhỏ một cách vô tình. Họ tự mình giống như vẫn rất đắc ý.
A Dương bất giác lại rơi vào trong âu sầu: họ có đồng ý theo cùng ta rời khõi chổ này, đi uống nước suối thần trong núi không?
Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2008
Giầy trẻ em
Cần bán: Giầy trẻ em. Chưa bao giờ được dùng
Nguyên bản:
For sale: baby shoes, never worn.
(Hemingway)
Đây là truyện cực ngắn của Hemingway. Chính ông đã có lần nói rằng đây là tác phẩm ưng ý nhất của mình.
Bạn nhìn thấy gì ở trong truyện ngắn này?
Riêng tôi nhìn thấy một cặp vợ chồng trẻ rộn rã chuẩn bị cho đứa con sắp chào đời. Họ đưa nhau đi mua sắm những đồ quần áo giầy dép nhỏ xíu và những đồ chơi khác cho đứa bé sắp ra đời. Họ thức cả đêm rúc rích thì thầm là sẽ đặt tên con như thế nào, lớn lên sẽ cho nó làm gì. Hạnh phúc là khi mình có một đứa bé con.
Rồi việc không may xảy đến. Người vợ trẻ bị sẩy thai. Chị không bao giờ được trở thành bà mẹ trẻ nữa. Người chồng đau đớn bàng hoàng chỉ biết an ủi vợ đang vừa khóc vừa gấp lại những quần áo, bỏ vào hộp những đồ chơi. Họ đi về trong nhà như những cái bóng. Những đồ dùng của đứa bé chưa bao giờ ra đời trở thành những kỉ vật nhức nhối đến nỗi họ muốn dứt bỏ hẳn khỏi nó. Không thể đem cho con cái nhà người quen, vì họ không có bạn bè sắp sinh, mà biết đâu một ngày nào đó nỗi đau sẽ trở lại dưới hình hài một sinh linh nhỏ xíu nào đó không phải của họ.
Chỉ có cách là bán nó đi.
Nguyễn Thành Vinh, 2006
From Quán trọ (website: http://www.thanhvinh.net)
Thật sự, đọc lời bình của Nguyễn Thành Vinh mới thấy bàng hoàng.
Tôi lại đọc thấy trong truyện của Hemingway sự gắn bó máu thịt của đôi vợ chồng trẻ với sinh linh nhỏ nhoi của họ. Có thể là một em bé đã ra đời. Nhưng em bé chưa kịp đi đôi giầy ấy đã vì một lý do gì đó mà vĩnh viễn không bao giờ dùng nó được. Bây giờ thì bạn có thể để lỏng cho trí tưởng tượng của bạn bay cao, bay xa hơn nữa. Bạn cũng có thể xây dựng được cho mình một câu chuyện khác từ cái bảng quảng cáo bán giày kia. Một tấm bảng bình thường giống như những thứ ta đã từng đi qua bao nhiêu lần trong cuộc đời này. Thế mà đằng sau mỗi tấm bảng ấy lại có thể chứa đựng câu chuyện về số phận của một con người, hay thậm chí của cả một gia đình.
Bao nhiêu lần đi trên đường, ta đã dừng chân, để mắt và thả lỏng cho đầu óc, cho trái tim mình cảm thông và chia sẻ, dù chỉ là trong một phút giây?
Dù sao, với tôi, nỗi đau của trẻ em bao giờ cũng là nỗi đau đớn xót lòng. Trẻ em còn quá nhỏ bé để có được những suy nghĩ và cảm xúc như người lớn. Nỗi đau khổ, niềm vui sướng đều rất chân thành và rất thật.
Còn nhớ cách đây mấy ngày, tôi đứng trước một sân chơi trẻ em. Trong đó rất nhiều em bé với đủ các quốc tịch khác nhau. Những màu da khác nhau, những màu tóc khác nhau, những màu mắt khác nhau. Và nhất là những tiếng nói khác nhau. Nhưng chúng đều chung một đặc điểm là tuổi thơ ngây. Những em bé hồn nhiên, vô tư, vui đùa nghịch ngợm. Chúng bắt chước nhau nghịch cát, đu dây. Những trò chơi cũng đơn giản như chính tâm hồn chúng. Sân chơi toàn bằng những cây gỗ, tấm ván hay sợi thừng ghép lại. Với trẻ, chỉ cần một khúc cây xù xì ngả xuống, là chúng đã có thể hình dung ra con ngựa gỗ, để cưỡi lên và phi đến tận cung trăng. Mà thật ra có phải chúng thật sự hình dung ra con ngựa không nhỉ? Đấy là tưởng tượng, mơ mộng của tôi đó chứ. Bọn trẻ có thật sự có nhu cầu bay đến cung trăng không? Ta khó mà biết được, đúng không?
Chỉ biết rằng, chúng dễ dàng cười giòn tan. La hét bằng đủ các thứ tiếng. Chẳng cần biết tiếng của nhau, thậm chí không cần ra dấu hiệu, lũ trẻ vẫn có thể hiểu nhau, để cùng nhau đùa nghịch, thỏa thuận với nhau về thứ tự và cách thức của trò chơi, để cùng thân ái nắm tay nhau và cười. Ôi tiếng cười trẻ thơ!
Lúc này mới thấy hết sự vô nghĩa của ngôn ngữ loài người. Thấy sự vô nghĩa của từ “internations”. Tại sao lại phân chia ra các nations làm gì để rồi sau đấy lại phải “inter” với nhau?
Ở sân chơi còn có các bà mẹ nữa. Các bà mẹ châu Âu to lớn lực lưỡng. Giơ hai cánh tay khỏe mạnh, đẩy đứa con lên cao. Các bà mẹ châu Á nhỏ bé đầy lo lắng và âu yếm. Đứng dưới thấp, quan sát đứa con mình bò từng bước lên cao và không ngừng khích lệ. Nhưng vẫn sẵn sàng giơ đôi tay bé nhỏ để đỡ con mình nếu chẳng may nó xảy chân. Tình yêu thương cũng là không biên giới. Lòng mẹ ở 5 châu, 4 biển tất thảy đều giống nhau thôi.
“…Ôi trái đất rộng làm chi bát ngát
Cho loài người chia biên giới thế gian
Cho sa mạc thổi bùng lên ngọn lửa
Cho tình ta chưa bén đã vội tàn…”
(trích thơ Olga Becgon)
Thứ Tư, 16 tháng 7, 2008
13/Suối thần (1)
Bạn còn nhớ “đứa trẻ chăn dê” không? Rõ ràng không có Sói đến tập kích, nó lại hét lớn lên “Sói đến rồi!” Mọi người bị hắn lừa một lần, khi họ nghe đến nó hét lên “Sói đến rồi” lần thứ 2, cho rằng nó lại đang lừa người, liền không để ý đến nó nữa. Thực ra, nó đang bị Sói tập kích. Thế là…..thế rồi sao? Có người nói, nó bị Sói ăn thịt rồi; có người lại nói, Sói chỉ ăn có một con dê con, đứa trẻ chăn dê đã trốn thoát được.
Đúng vậy, nó lúc đó quả thực đã chạy trốn được, ở trong rừng sâu chạy hết một ngày một đêm, trốn vào trong một sơn động. Nó khát nước quá rồi, bổng nhiên nghe đến tiếng nước róc rách róc rách vang lên từ nơi sâu của sơn động, liền men theo vách đá bò vào, vào đến ven bờ một dòng suối trong. Nó vốc nước suối lên uốngcho đã, dần dần nó cảm thấy mắt sáng tai thính, tinh thần trong sáng thoải mái.
“Ta làm sao thế!” hắn đấm vào đầu của mình, “ta rốt cuộc đã làm những việc gì? Lừa người sao, cuộc sống của ta đáng để cho Sói cắn chết đi, lại vì sợ chết, chạy trốn vào trong sơn động một cách đáng xấu hổ!”
Anh ta đã giác ngộ một cách hoàn toàn, mà còn sám hối một cách sâu sắc. Vừa rồi nước anh ta uống là nước suối thần. Nước suối thần này còn gọi là “Suối thành thật”, uống nước suối này, bất luận là ai, đều sẽ thay đổi thật thà một trăm phần trăm. Thực ra, đứa trẻ chăn dê lần thứ nhất hét lớn lên “Sói đến rồi!” có lẽ chỉ là lời nói cho vui, không hề có ý lừa gạt người khác, nhưng, là một người thật thà hoàn toàn đối với hành vi này đương nhiên cũng là không thể tha thứ.
Lúc này nó hổ thẹn, nó đau khổ, thật tình muốn cả đời sống ở trong núi sâu, không đi gặp người nào nữa. Nhưng về sau, nó quyết định, phải đi xuống núi, dùng hành vi của mình để rữa sạch nỗi nhục trên người.
Người trong nhà và mọi người trong thôn xóm vẫn cho rằng nó đã bị Sói ăn thịt rồi, đau lòng quá rồi; Bây giờ nhìn thấy hắn trở về, liền buông thả tấm lòng, xem như không có chuyện gì. Mẹ hắn vì để chúc mừng con trai trở về, quyết định mời hàng xóm…..
Ăn một bữa cơm thường.
Bữa cơm thường này mời Vương Đại Thẩm người hàng xóm bên trái, Đinh Đại Thúc hàng xóm bên phải và hàng xóm trước sau nhà. Lúc bắt đầu không khí tưng bừng vui vẻ, khách chủ đều vui; Lại vì một câu nói, không khí lại dần dần quay ngược trở lại, mọi người thay đổi đến không vui. Thì ra là bà nội của “đứa trẻ chăn dê” (nó vốn gọi là A.Dương, vì để tiện xưng hô, phần phía sau sẽ gọi tên của nó vậy) nói một câu lịch sự:
“Các vị đại thúc đại thẩm, ngày hôm nay không có gì đãi các vị….”
Lời nói chỉ nói được một nữa, đã bị A.Dương cắt ngang: “nội, nội nói sai rồi, lúc các chú các thím chưa đến, nội nói thế này, ngày hôm nay thức ăn nhà ta, e rằng cả đời nhà chúng ta ăn không hết đây!”
Bà nội đỏ cả mặt, lập tức dùng lời nói, nói với các thực khách: “đậu dao này thật là tươi mới đây, cà chua cũng vừa mới hái xuống….” Còn chưa dứt câu, A. Dương chịu không nỗi lại nói leo vào:
“Bà nội, đậu dao này thật tươi ngon, cháu thấy bà hái 3 nắm trong vườn nhà Vương Đại Thẩm.” Nó không nhìn thấy mặt của bà nội đang tăng lên màu đỏ máu, lại hướng mặt về Đinh Đại Thúc nói: “Cà chua nhà chú mọc tốt đấy, bà nội kêu cháu hái 2 quả to nhất ăn thử đấy.”
Lời nói của A.Dương toàn là sự thật, lại làm cho bà nội nén lại một bụng tủi thân, ở trước mặt mọi người quả tình thoát không khỏi cảnh khó xữ, liền thoái thác cái bụng khó chịu, chạy vội vào nhà sau. Vương đại Thẩm vốn đã phát hiện đậu dao trong vườn nhà thiếu đi, trong lòng có chút nghi ngờ; Đinh Đại Thúc đối với cà chua trên cây nhà mình hiểu rõ nhất, mỗi ngày đếm số. Ngày hôn nay nghe A. Dương vừa nói, trong lòng làm sao vui được. Vì thế không khí rất căng thẳng, may mà có má của A.Dương ân cần khuyên giải, mới hơi hơi tỏa ra chút hòa dịu, vậy mà cuối cùng cũng không vui mà tản ra. Từ đấy, bà nội nói chuyện, làm việc đối với A.Dương đều có chút đề phòng. A.Dương cũng cảm thấy ở trong nhà không vui, má nó liền nhờ người mai mối, đem A.Dương đưa đến trong thành phố, cho một người bán dạo trái cây…..
Thứ Ba, 15 tháng 7, 2008
12/ Cá Diếc muốn chải bím tóc.
Câu chuyện này bắt đầu từ một đứa trẻ.
Cô bé gái vẫn thường chê tóc của mình ngắn, không giống như chị của cô bé, có thể đem mái tóc vừa dầy vừa dài, chải thành từng lọn bím tóc dài dài, có thể thả ở trước ngực, hoặc buông ở sau gáy, như thế mới là đẹp.
Thế là, cô bé cầm lấy chai thuốc phát triễn tóc của người chị, cô bé tin rằng đầu của mình khi gội nước thuốc này rồi, đầu tóc của mình sẽ mọc dài ra.
Cô bé đem chai thuốc phát triễn tóc, đặt ở trên cục đá bên bờ sông, muốn rữa tay trước rồi hãy xoa thuốc, nhưng khi cô bé quay người đi, lại đụng vào chai thuốc, đem toàn bộ thuốc phát triễn tóc chảy vào dòng sông……
1
Câu chuyện bắt đầu.
Trong dòng sông đang có một đàn cá Diếc sinh sống, cuộc sống của chúng nó yên tĩnh vui vẻ.
Nhưng, một hôm, trên mình chúng nó mọc ra rất nhiều sợi lông tơ dày đặc, càng lúc càng dài, càng dài càng nhiều, từng con từng con cá Diếc nhỏ, giống như từng cái từng cái bàn chải nhỏ.
Có lẽ bạn đã biết, đây là thuốc phát triễn tóc đang phát huy tác dụng, nhưng đàn cá nhỏ thì lại không biết.
Mãi đến một hôm, chúng nó nhìn thấy cô gái nhỏ đang chải tóc bên dòng sông, đàn cá Diếc mới biết chúng nó cũng đã mọc tóc?
Tóc sao mà đáng sợ, gây nên nỗi kinh hoàng của đàn cá.
Nhưng có số nàng cá nhỏ, lại rất vui mừng.
Chúng nó đang muốn đem đầu tóc của mình chải thành một bím tóc nhỏ, còn có thể uốn thành đủ kiểu, kết nơ bướn từ lá cây làm thành, hay là cắm lên vật trang sức nhỏ từ vỏ ốc làm ra….
Các chàng cá nhỏ cùng rất vui mừng, chúng nó muốn đầu tóc thổi phồng, xõa tung, đó thật là oách.
Nhưng các cá ba cá má lại không nghĩ như thế.
2
Các cá ba cá má ở trên “Nhật báo loài cá” của họ xuất bản, đăng bài báo nói:
Nếu như loài cá có tóc, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Đầu tiên, vì để đối phó những đầu tóc này, phải theo loài người chải đầu, cắt tóc, mua kính và dụng cụ cắt tóc v.v…, còn phải bồi dưỡng và huấn luyện thợ cắt tóc của loài cá.
Loài cá mỗi năm phải tốn bao nhiêu thời gian làm đẹp cho mình, như thế sẽ không có đủ thời gian đi tìm thực vật ăn, loài cá sẽ mắc chứng suy dinh dưỡng, nhất là các nàng cá nhỏ và các chàng cá nhỏ, sẽ gặp phải tai vạ nhiều hơn.
Bài báo sau khi đăng, đã nhận được sự phản ứng kịch liệt.
Những nàng cá và chàng cá nhỏ nói:
“Chúng tôi thà rằng ăn ít, cũng phải làm đẹp cho mình.”
3
Về sau, có một vị tiến sĩ cá Diếc bước ra nói, ông ta là một con cá có học, rất có tầm nhìn xa, rất có vai vế, trong bài văn ông nói:
Nếu như loài cá chúng ta không đi cắt tóc, những con cá chải tóc, uốn tóc, nói chung cá đầu tóc rối bời, con người muốn bắt chúng ta thật là quá dễ, chỉ cần dùng móc câu móc dính vào tóc của chúng ta, rồi nhẹ nhàng xách lên là xong.
Tiến sĩ ở phần kết của bài viết nói:
“Xin hãy nghĩ xem, cá chải bím tóc, cá uốn tóc và tất cả cá tóc rối, sau cùng sẽ biến thành cá trong nồi canh……”
Sau mà đáng sợ quá!
Bài báo này, thoáng chốt đã thuyết phục được loài cá____
Đặc biệt là những chàng cá và những nàng cá nhỏ, vì chúng còn quá trẻ, cuộc sống mới bắt đầu, chúng nó không muốn vào nồi canh quá sớm.
4
Nhưng làm thế nào đi cắt tóc đây?
Ngay cả vị tiến sĩ cá Diếc cũng nghĩ không ra diệu kế nào.
Một hôm, có một chàng cá Diếc nhỏ, đến chổ khúc quanh của dòng sông, nơi đó có một sườn dốc, nước chảy xuống róc rách, giống như một thác nước.
Chàng cá nhỏ ở nơi này chơi trò vượt thác.
Chàng ta nhảy lên một cách liều mạng. Còn sóng nước thì ra sức đè chàng ta xuống, chàng ta gắn sức chơi đùa hết cả buổi.
Chàng cá nhỏ sức lực kiệt quệ về đến nhà.
Nhưng khi chàng ta vừa bước vào cửa nhà, một đàn cá đang nhìn chàng ta đờ đẫn.
Họ giống như đang nhìn quái vật từ hành tinh khác đến, chăm chú nhìn về chàng cá nhỏ, nhìn đến nổi chàng cá phải mắc cỡ.
Một con cá nói: “ôi, thân hình sao mà đẹp quá, vẩy cá sáng lấp lánh, dưới ánh sáng mặt trời soi rõ 7 màu sắc đấy.”
Một con cá khác nói: “thể hình sao mà khỏe, sáng lấp lánh, trơn bóng, những vây cá giống như đang giương cờ vậy, đây mới là con cá đẹp nhất.”
Ký giả “Nhật báo loài cá” cấp tốc chạy đến lấy tin, còn chụp rất nhiều ảnh. Ngày hôm sau “Nhật báo loài cá” trở thành tờ báo bán chạy nhất từ trước đến nay, mọi người tranh nhau nhìn bức ảnh to chàng cá trẻ trên trang nhất, ai cũng khen ngợi đây mới là một con cá đích thực gọn gàng khỏe mạnh.
Dưới bức ảnh còn có một bài viết chữ to___ “Bí ẩn của loài cá đi cắt tóc.”
Khỏi phải nói, điều này đã ở trong loài cá mọc tóc dấy lên phong trào vận động vượt thác, già trẻ lớn bé đều tham gia.
Phần kết
Thế giới loài cá trong dòng sông đã yên bình trở lại, đàn cá không còn phiền não vì đầu tóc mọc dài nữa, chúng nó đè được ước muốn mọc tóc, chúng nó biết bí ẩn đi cắt tóc, chúng nó cũng không còn sợ cô gái nhỏ làm đổ thuốc phát triễn tóc vào trong dòng sông nữa.
Có lẽ bạn sẽ hỏi , còn những sợi tóc này của đàn cá rơi ra đâu? Bạn đi vào dòng sông nhìn đi, những cái rong bèo nhỏ đó, những cọng rêu xanh nho nhỏ đó, chính là tóc của cá rơi ra đấy.
Tôi nghĩ câu chuyện của tôi nên kết thúc rồi.
Thứ Tư, 9 tháng 7, 2008
11/Hoài bão của Cọp già.
“Con đi gọi Sư Tử, Báo và Sói đến đây, ta có điều muốn nói với chúng.”
Sư Tử, Báo và Sói đến trước mặt Cọp già. Cọp nói:
“Mọi người đều biết, chúng ta là loài ăn thịt, ta làm vua của rừng sâu, còn các ngươi thì không. Để cho trật tự của rừng sâu được bình thường, cả đời ta có thể nói có chổ không đúng với các ngươi, bây giờ ta sắp chết rồi, muốn bồi hoàn món nợ này. Ta thật tình không có tài sản gì cả, chỉ có một bộ xương. Các ngươi biết đấy xương Hổ rất có giá. Ta dùng bộ xương này để trả nợ các ngươi, bây giờ các ngươi đã có thể lấy đi được rồi.”
Cọp nói xong, Sư Tử nghĩ: Cọp tuy rằng có chút bá đạo, nhưng đối với lãnh địa của mình ông ta vẫn là tôn trọng, ông ta tuy rằng ăn nhiều hơn một chút thịt, đó cũng là dựa vào tài năng, ông ta không ức hiếp ta điều gì, ta không thể cần bộ xương của ông ta.
Báo nghĩ, ta và lão Hổ đều là họ mèo, có cùng một tổ tông, thời gian qua tuy rằng vì chuyện của cái ăn có cãi nhau, nhưng tuyệt đối không thể lợi dụng nguy hiểm của người, nếu như thế, thật là thất đức.
Sói nghĩ: này Cọp, ngươi cuối cùng rồi cũng có ngày hôm nay sao? Lúc ngươi làm vua, động một chút là gào thét hù doạ ta, ngươi dũng mãnh bắt động vật to lớn ăn, chỉ bỏ lại cho ta một chút thịt thừa, nếu nói về thiếu nợ, thì ngươi nợ ta nhiều nhất. Ngày hôm nay ngươi gọi 3 chúng ta đến, nói là trả nợ, trả cho ai đây? Hay là ta trước tiên tấn công giành thể chủ động, sau là diệt đi tai hoạ? Ta nếu như không ở lúc này bày tỏ một chút thủ đoạn, bộ xương của ngươi vẫn là phần của ta đúng không?
Sói gào lên một tiếng nhảy về phía Cọp, con Cọp dùng hết sức lực sau cùng cắn được Sói, còn đè Sói nằm dưới thân mình nói:
“Kẽ ta phải diệt, chính là ngươi!”