Thứ Hai, 13 tháng 10, 2008

Có điều gì xa lạ


Có điều gì xa lạ
Cứ quyện lấy trí óc tâm hồn ta
Sao giấc ngủ chập chờn mệt mỏi quá
Căn phòng đèn thắp sáng
Mà chừng đâu đây lãng đãng những bóng ma
Ngày tháng đã qua có bao giờ trở lại
Chân cầu vẫn im lìm để dòng nước mãi trôi xa

Mà bàn tay còn tiếc nuối
Giữ làm sao được thời gian mà cứ cố hoài
Kỷ niệm đã chia phôi
Đã cho đi thì gửi theo cả tiếng thở dài
Ngoài kia
Trời thấp thoáng ánh ban mai ...

Phạm Doanh
__________________
Ta!
người chưa diệt chữ Tình
Mong gì ngộ, giác,
giữa thinh không này.

Thoát



Hình như đời mất thăng bằng
Càng ôm kinh điển càng gần lối mê

Người ơi còn chi nữa mà chưa về ẩn dật
Còn đam mê mải miết mộng công hầu
Đã bao năm dòng nước chảy qua cầu
Và mái tóc trên đầu giờ nhuộm muối

Thành trung nhật tịch ca chung khởi (*)
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền (**)
Năm canh nằm trăn trở giấc không yên
Có chợp mắt lại hoang vu ngàn dị mộng

Người tháo ấn, từ quan, rời ảo vọng
Rồi khuất vào mây núi giữa miền cao
Không màng câu hỏi vì sao.

__________________________________________________
(*) Trong thành ban ngày vắng trống chiêng. Thơ Đường Thẩm Thuyên Kỳ
(**) Nửa đêm tiếng chuông vọng đến thuyền khách. (Trương Kế)

Phạm Doanh
__________________
Ta!
người chưa diệt chữ Tình
Mong gì ngộ, giác,
giữa thinh không này.

Có niềm hoảng sợ


Mù khơi lạc cõi con người
Mối sầu vô tận giận đời trắng tay
Nhiều khi đang giữa cơn say
Nghe dòng nước lạnh dội ngay tâm hồn
Bỏ chai rượu chẳng hết buồn
Bỏ em chẳng hết cội nguồn khổ đau
Nhiều khi đang giữa canh thâu
Trong cơn mộng mị biết đâu lối về
Tưởng chừng trăm chiếc bóng đè
Có niềm hoảng sợ bốn bề vây quanh.

Phạm Doanh
__________________
Ta!
người chưa diệt chữ Tình
Mong gì ngộ, giác,
giữa thinh không này.

Qua cổng nhà em

Em vẫn là em tự thuở nào
Vẫn hay kiêu ngaọ, vẫn làm cao
Nên tình dang dở, buồn quay quắt
Và chuyện không thành, hận biết bao
Đánh mất những ngày xây mộng ước
Chôn vùi giây phút ngắm trăng sao
Đường khuya phố vắng hồi chuông vọng
(Qua cổng nhà em) chẳng muốn vào.

Phạm Doanh